Blog này là của một nhân chứng lịch sử đã 62 năm sống trong lừa dối và đi lừa dối mọi người. Blog này chỉ có nói lên sự thật, sự thật và sự thật. Blog tôi dành cho những người trẻ, hãy đọc và suy nghĩ về những gì mình đang chứng kiến trong cuộc sống....! không dành cho những kẻ HÈN, nghĩ một đằng làm một nẻo. Cấm những kẻ cơ hội, những tên phản động với Tổ Quốc tôi vào đây nói bậy!

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Nhật ký mở không số 17: anh-SỐNG GIẾT HẲN anh-ĐÃ-CHẾT, HAY anh-CHẾT XIN anh-SỐNG THA: ĐỪNG BẮT TÔI SỐNG LẠI?

Dec. 4, 2016


Nhật ký mở không số 17



anh SỐNG GIẾT HẲN anh ĐÃ CHẾT, HAY anh CHẾT XIN anh SỐNG THA: ĐỪNG BẮT TÔI SỐNG LẠI?


Mình bỗng dưng bật ra câu hỏi này khi xem trên báo chí phương Tây clip vidéo đám lễ an táng cuối cùng của lãnh tụ cộng sản Fidel Castro (Clip này thách có cho kẹo VTV cũng chẳng dám phát)
Đặc biệt là cảnh Raụl đặt hộp tro cốt vừa bằng cái tráp ông thầy bói vào cái "hốc" đục sẵn trên một hòn đá chẳng có hình thù gì…rồi 2 người lính lấp miệng hốc đá bằng một tấm bia có ghi trần xì một chữ (xin nhắc lại là MỘT CHỮ) FIDEL, và....HẾT!


Thế là câu trả lời khẳng định của mình là:
DỨT KHOÁT ĐÂY LÀ Ý ĐỒ CÓ SẴN CỦA THẰNG SỐNG!


Chả thế mà:

a-/ hỏa táng (theo nguyện vọng) ở đâu? lúc nào? chả ai biết, ai hay.
b-/ đoàn xe đưa tro cốt chỉ lẻ tẻ, lơ thơ có.. 6 chiếc, đẫn đầu chỉ có một chiếc mô tô, không pháo, kéo sau thi hài, không lễ phục lưỡi lê tuốt trần sáng loáng gì sất!
c-/chiếc xe Uoát và cái rơ-móoc cũ kỹ không xe hộ tống, sau 4 ngày "hành xác" gần đến nghĩa trang Ifigenia bỗng không chịu nổ máy nữa, làm khổ cả toán lính ngồi trên xe phải nhảy xuống è cổ ra đẩy đến "hiện trường"...!?
d-/Đặc biệt là nơi yên nghỉ cuối cùng thì: chả "mồ yên mả đẹp" một chút nào: Nhét một lãnh tụ cách mạng "khét tiếng là "tiên phong", là "anh hùng" là..."đủ thứ" (cả là hoang dâm, bạo chúa nữa) vào trong một hốc đá rồi đậy nắp lại với cái gọi là "bia" ghi độc có một chữ "FIDEL" bỏ luôn cả cái họ CASTRO mà ông em RAUL đang thay thế đang nắm toàn quyền, sẽ đưa đất nước Cuba đi đâu? về đâu trong những ngày tới?

Qua những diễn biến khá lạ thường này không mấy ai không có những suy nghĩ, bình luận.....nhưng mình hoàn toàn cũng không đồng ý với một số nhận định là
"Dù sao Fidel cũng "khá" hơn những lãnh tụ cộng sản khác về mặt... "bình dân" (?!), không đòi hỏi cả đến những chuyện đặt tên đường, tên phố, thiết lập những tượng đài...."
Nhưng xin hỏi BẰNG CHỨNG ĐÂU của những cái gọi là “bình dân” đó đâu? Không di chúc, không bản thảo, không cả băng ghi âm, ghi hình nào được công bố cả! Tất cả chỉ xuất ra từ mồm ông em RAUL nói ra mà thôi! Đâu có như ở bên Nga, bên Bun, bên Triều mà câu nói "Le mort saisit le vif" của Marx (thằng chết tóm cổ thằng sống phây phây) coi như đã thành quy luật.

Cuba hôm nay, sau 9 năm Fidel rút lui khỏi chính trường đã có bao nhiêu thay đổi nhất là từ khi Đức Giáo Hoàng sang thăm và Raul Castro thân chinh đến nhà thờ cầu kinh, xem lễ...rồi tuyên bố "sẽ trở lại với đạo giáo"...rồi ....bình thường hóa với Mỹ, rồi Obama viếng thăm chính thức...rồi nối liền cầu hàng không Mỹ - Cuba.....rồi 1/5 dân số Cuba chạy trốn độc tài ào ào hồi hương....Và rồi đây, cây cầu đang dự định nối giữa Havana và Maiami thành sự thực thì....Cuba sẽ đến bến một thiên đường XHCN hay trở thành một bang mới của Hoa Kỳ như Hawaii? Nhân dân Cuba sẽ hua-ra đi theo con đường nào, kể cả những con người hôm nay vẫn khóc thương Fidel hơn cha chết do bị tẩy não quá nặng nề, do ngu ngơ, dốt nát, hoặc do cơ hội kiếm chác khóc lóc.....giả vờ!!
Cho nên: KHÔNG CÓ CHỤYỆN FIDEL "TỰ CHUYỂN HÓA" HOẶC "TỰ DIỄN BIẾN" ĐÂU....
Hắn ta chỉ muốn được chết trong im lặng và quên lãng thôi vì, ít nhất, là một người có học hơn các lãnh tụ cộng sản (thiệt và dỏm) các nước khác, Fidel đã thấy THỜI THẾ ĐÃ ĐỔI THAY...Không còn "Le mort saisit le vif" nữa rồi mà chỉ có "Những bọn cơ hội lợi dụng những xác chết để kiếm chác quyền và lợi mà thôi!”

CHUYỆN CHẲNG ĐÂU XA....CHÍNH ĐANG Ở VIỆT NAM TA ĐÓ!!!

2 nhận xét:

- "Tô Hải Library" không chịu trách nhiệm về comment của bạn đọc.
- Hoan nghênh bạn đọc góp ý sát chủ đề mỗi Entry. Các comment "lạc đề" dù vô tình hay cố ý đều bị từ chối mà không cần báo trước.