Blog này là của một nhân chứng lịch sử đã 62 năm sống trong lừa dối và đi lừa dối mọi người. Blog này chỉ có nói lên sự thật, sự thật và sự thật. Blog tôi dành cho những người trẻ, hãy đọc và suy nghĩ về những gì mình đang chứng kiến trong cuộc sống....! không dành cho những kẻ HÈN, nghĩ một đằng làm một nẻo. Cấm những kẻ cơ hội, những tên phản động với Tổ Quốc tôi vào đây nói bậy!

Thứ Ba, ngày 23 tháng 11 năm 2010

PHẤN ĐẤU KÍ SỐ 19

...tớ cũng thấy le lói chút xíu hy vọng và cảm thấy có sự cựa quậy nhờ có sự tác động nào đó của chú Ôn-ba-chốp và bức thư ngỏ của 23 chiến sỹ lão thành cách mạng của Trung Quốc nên bên ta cũng có tí chút "tự diễn biến hoà bình". Thế thì làm sao không mừng và hy vọng cơ chứ?...

PHẤN ĐẤU KÍ SỐ 19

ƯỚC GÌ NƯỚC TA CÓ MỘT CHÚ "ÔN -BA- CHỐP"….

Xin nói ngay, “chú Ôn” (*) đây không phải là “ôn dịch”, “ác ôn”, “ôn con” mà là chính chú Ôn Gia Bảo, một con người tớ “theo dõi” trên mạng suốt từ tháng 8/2007, khi chú ấy đi thăm thành phố Thâm Quyến, một thành phố “phi vô sản” nhất mọc lên từ một bãi lầy, nay trở thành 1 thành phố hiện đại, giàu có, nhiều tỉ phú đô la nhất của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa. Cũng chính ở nơi này, lần đầu tiên chú ấy đã "tự diễn biến", phát biểu những ý kiến chưa từng thấy bao giờ của một thủ tướng, uỷ viên bộ chính trị đương nhiệm của đảng cộng sản Trung Quốc, một cái đảng khổng lồ nhất còn sót lại ngay bên nước ta. 

Những ý kiến này tớ đã rụt rè đưa lên phấn đấu kí số 17 vì vẫn còn ngại: Có thể đây là lực "lượng thù địch" tung hoả mù để làm rối loạn hàng ngũ nước bạn môi hở răng lạnh và cả hàng ngũ những đồng chí cộng sản nước Việt thì sao?

Cho đến ngày 3/10/2010, tớ được chứng kiến trên youtube buổi phỏng vấn chú Ôn trả lời đài CNN thì tớ mới xác định được đây đích thực chính là lời chú Ôn chứ chẳng ai khác. So với những lời tuyên bố ở Thâm Quyến thì lần này chú Ôn mất “lập trường tư tưởng cộng sản Trung Quốc” rõ rệt hơn, quyết tâm hơn thời ở Thâm Quyến nhiều. 
Ví dụ: ngày 22/8, chú ấy chỉ nói chung chung là: “Phải cải cách chính trị nếu không thì nền kinh tế Trung Quốc sẽ sụp đổ…”, nhưng... đến 20/10 thì chú ấy khẳng định là: “phải cách mạng thể chế chứ không phải là cải cách nữa...” Chú lại còn nhấn mạnh về dân chủ và tự do là: “Nguyện vọng và đòi hỏi của dân chúng về dân chủ, tự do là một sức mạnh không thể kháng cự...” Hơn thế nữa, chú Ôn còn chỉ rõ: “Đảng cộng sản Trung Quốc cần phải hành động theo đúng hiến pháp và pháp luật chứ không thể đứng trên hiến pháp và pháp luật như thời kì còn là một Đảng cách mạng đấu tranh để giành chính quyền. 
Tóm lại, toàn văn cuộc phỏng vấn đều toát lên một ý lớn là: PHẢI CÁCH MẠNG CHÍNH THỂ CHÍNH TRỊ CHỨ KHÔNG PHẢI CHỈ LÀ CẢI CÁCH LẺ TẺ. 
Điểm nổi bật là khi nhà báo Fareed Zakaria hỏi chú Ôn câu hỏi cuối cùng: “Ông có nghĩ rằng các cấp lãnh đạo đều nghĩ như ông không hoặc ông có biến lời nói thành hành động không?” thì chú Ôn hiên ngang trả lời: “Ông tưởng câu hỏi này khó trả lời lắm chăng? Nhưng đối với tôi lại là dễ nhất. Tôi xin nhắc lại: Tôi đã nói là sẽ làm và sẽ dành cả cuộc đời tôi để thực hiện ý tưởng này”.

Tớ mừng quá vì nghĩ rằng: “Một Gooc ba chốp Trung Quốc" đã ra đời rồi chăng? Từ những tuyên bố "Perestroika Glasnot là để có “nhiều chủ nghĩa xã hội hơn” đến “cả cuộc đời tôi đi theo chủ nghĩa cộng sản, chỉ toàn là nói dối và nói dối”. Một tổng bí thư, một đảng cộng sản lớn nhất thế giới đã tự “diễn biến” như thế để không đầy 2 năm sau đi đến kết quả là sự sụp đổ toàn bộ khối cộng sản Liên Xô và Đông Âu thế nào thì cả thế giới đã biết. 
Riêng tớ, tớ luôn luôn giữ vững lập trường: Không ai đánh đổ chủ nghĩa cộng sản được bằng chính những người cộng sản, (học lỏm của cố tổng thống De Gaulle) mà gần đây, khi nhận chức, tổng thống Obama đã “văn nghệ hoá” ý tưởng này. ("báo ta" có nhã ý kiểm duyệt khúc này khi đăng "không toàn bộ" bài diễn văn của ông ngày nhậm chức). 
Tớ cũng luôn xác định tư tưởng là: Chỉ khi nào Trung Quốc thay đổi thì mới mong có thay đổi ở Việt Nam. "Chưa có điều kiện tiên quyết này thì mọi sự đấu tranh dù bằng phương pháp nào ở trong nước cũng chỉ là “kim châm đít voi” mà thôi!"

Tuy vậy, tớ cũng giành đa số thời gian lên mạng để theo dõi những hậu quả của ông "Gooc ba chốp Tàu" này nhất là báo chí Trung Quốc, mà nhanh nhạy nhất là các tờ báo điện tử. Té ra không một tờ báo nào của Trung Quốc cho đăng những lời “cực kì nguy hiểm”, “có hại cho an ninh quốc gia”, “…” của chú Ôn cả! Nghĩa là chú Ôn đã "vượt rào" ngay khi còn tại chức! Thế thì cũng dũng cảm đấy chứ! Lạy trời chú đừng bị xử lý như Triệu Tử Dương, hay tệ hơn như... Lưu Thiếu Kỳ, Lâm Bưu...

Cho đến.... 2 ngày trước khi Trung ương đảng cộng sản Trung Quốc họp thì.... trên mạng bấm vào đâu cũng đều thấy lá thư ngỏ của 23 nhà trí thức, chính trị gia hàng đầu của Trung Quốc lên tiếng đòi tự do dân chủ, tự do ngôn luận. 
Hưởng ứng là gần như tất cả các báo đài, báo tin, báo mạng thế giới (BBC, Reuters Bloomberg…) và cả ngay trên các trang blog của các blogger “hiền lành” nhất nước VN đều có tái đăng lại toàn bộ bài phỏng vấn của chú Ôn cũng như lá thư ngỏ của 23 nhà trí thức TQ nổi tiếng với những cái tên như : Lý Nhuệ (thư kí riêng của ông Mao, 90 tuổi, giáo sư trường Đảng), Chu Phái Chương( cựu trưởng ban tin tức, ban THTW), Chu Chiêu Minh (cựu phó chính uỷ quân khu Quảng Châu), Hồ Tích Vĩ (cựu chủ nhiệm "Nhân dân nhật báo"), Lý Phổ (cựu phó giám đốc Tân Hoa xã)... danh sách từ 23 người hiện đang cứ thế kéo dài. Đặc biệt, trong danh sách này, 90% đều là đảng viên cao cấp, tuổi Đảng tuổi đời đều hơn cả Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo đến 3, 40 năm.

Bloomberg còn có một cái tít gây chú ý : “Scandal dân chủ của loài người”. Vương Vĩnh Thành, giáo sư đại học giao thông Bắc Kinh thì viết: “Nếu hiến pháp bị vi phạm thì chính quyền không còn chính danh và người dân phải dũng cảm thực hiện các quyền của mình
Nhà báo Đối Tình, Lý Đại Đồng báo Thanh Niên cũng nhân dịp này đều lên tiếng đòi hỏi tự do báo chí và họ gọi những người bịt tin tức là những “hắc thủ”. 
Họ dùng ngay Mác để đánh Mác như: "Báo chí bị kiểm duyệt là con quái vật được văn minh hoá, cái quái thai được tắm nước hoa"! 
Họ vạch trần những gì là phản lại điều 36 của hiến pháp Trung Quốc năm 1982: Thay vì được tự do ngôn luận, làm con mắt và cái miệng của nhân dân thì mắt đã bị che, miệng đã bị bịt.... Và bây giờ con “mắt “ của báo chí thì đã xuống cấp tới mức chỉ còn là "cái miệng của một nhóm lợi ích". 
Quả là, chú Ôn, theo tớ đã phát động được một phong trào công khai đòi cách mạng thể chế, đòi dân chủ tự do nhân quyền trước thềm Đại Hội Trung Ương V Đảng CS Trung Quốc Có người còn thậm chí khẳng định: chính Ôn Gia Bảo đã ném quả cân vào quyết định của Hội đồng xét trao giải Nobel hoà bình cho "tiến sỹ-tù nhân" Lưu Hiểu Ba khơi mào cho lá thư ngỏ của các nhân vật quan trọng, khả kính của nhân dân Trung Quốc.

Ở nước ta, một vài tớ báo, nhân đưa tin về hội nghị trung ương V Trung Quốc khai mạc, cũng "rụt rè" đưa một vài dòng về những gì chú Ôn đã vang vọng khắp thế giới (mà báo chí nước bạn "bốn tốt" cấm tiệt) như: “Tôi tin rằng tự do tư tưởng là điều thiết yếu ở mọi đất nước, chúng ta phải tạo ra những điều kiện cho phép người dân phê bình hoạt động của chính quyền ….” Hoặc “ Những lời kêu gọi cho dân chủ và tự do sẽ trở nên không thể cưỡng lại được” (Tuổi trẻ 16/10/2010). Đây là một điều "Lạ"“được phép” hay do sự "khéo léo luồn lách", ấm ức vì biết mà không được viết nên đã tự động mở băng keo xì ra vài tiếng rồi vội vàng dán lại?
Đằng nào thì tớ cũng thấy le lói chút xíu hy vọng và cảm thấy có sự cựa quậy nhờ có sự tác động nào đó của chú Ôn-ba-chốp và bức thư ngỏ của 23 chiến sỹ lão thành cách mạng của Trung Quốc nên bên ta cũng có tí chút "tự diễn biến hoà bình". Thế thì làm sao không mừng và hy vọng cơ chứ?

Cuộc "đấu tranh nội bộ" công khai bên Trung Quốc, suốt tuần qua đã làm tớ phung phí khá nhiều năng lượng để tìm đọc, để nghiên cứu các bài viết phê phán hoặc phân tích của các nhà chuyên về Trung Quốc học. Theo Le Figaro thì đây là cuộc đấu tranh diễn ra giữa các cán bộ "lãnh đạo xuất thân bình thường" với các “hoàng tử đỏ” ? Cũng có nhà phân tích chính trị nổi tiếng lại cho là : Một vụ chuẩn bị chuyển giao thế hệ dần dần cho tới năm 2013, năm cuối cùng dân Trung Quốc sẽ từ bỏ hẳn cái chế độ đương thời để thay thế bằng một chủ nghĩa Hán tộc, một nước Tư Bản đứng đầu một nửa bán cầu, dân số đông nhất thế giới và sẽ áp đặt mọi áp lực "cứng" cũng như "mềm" cho toàn thể loài người cùng với Mỹ??? Cũng có bài thì phân tích cụ thể cái con đường tất nhiên kể từ thời kỳ phá hết rồi làm lại... Họ chia các giai đoạn cách mạng Tầu theo ý đồ của từng cá nhân nắm quyền lãnh đạo tối thượng mỗi thời kỳ. Họ chia ra 4 thời kỳ như sau:

1) Mao Trạch Đông
2) Đặng Tiểu Bình
3) Giang Trạch Dân
4) Hồ + Ôn

Qua đại hội 18, vào năm 2013 sẽ là thế hệ “Tập Cẩm Bình, Lí Khắc Cường”??? Còn mâu thuẫn hiện nay không thể là mâu thuẫn về lý tưởng mà là mâu thuẫn về các “nhóm lợi ích”. 
Riêng với các nhà bình luận trong nước như Trần Vĩnh Niêu, Phạm Á Phong, Trương Lập Phàm thì đều đưa ra kết luận : Các cuộc đấu tranh của các nhà chính trị ở Trung Quốc hiện nay bắt buộc phải hoà hoãn vì chẳng ai có lí luân gì đánh đổ nổi ai. Nhiều tờ báo khi đề cập tới những sự việc động trời này ở Trung Quốc thì chạy tít "Khó và... khó" vì chỉ riêng chuyện cấm báo chí đăng những gì chú Ôn-ba-chốp nói và ngăn chặn các đường truyền trên Internet đủ thấy là "lực lượng hoàng tử đỏ" chưa chịu lùi...

Ai nói gì thì nói, cuối cùng cũng đều kết luận giống như tờ Guardian, chờ 2 năm nữa sẽ biết!

Lần này là lần thứ 2 tớ “xía dzô chuyện bên Tàu” vì tớ nghĩ báo chí lề phải có thưởng kẹo cũng chẳng dám đưa những tin động trời này. Trái lại, trừ báo chí Trung Quốc thì khắp thế giới, ai biết tiếng gì đều có thể tìm hiểu. Nhất là chữ nghĩa việc dịch sang tiếng Việt đôi khi chỉ sai một ly cũng dễ trở thành "xì căn đan văn hoá-chính trị" như mấy ông Ta dịch lời Anh để hát cho Tây nghe nhân dịp "dâng lên Đại lễ nghìn năm Thăng Long" vừa qua.

- Với niềm tin mãnh liệt vào sự thay đổi của đất nước mình sẽ có sau khi nước bạn láng giềng “bốn tốt” thay đổi.

- Với niềm bi quan não nề về cái tuổi của tớ chắc không thể nào chứng kiến được cái sự thay đổi ấy.

Cho nên khi biết được cái chuyện chú Ôn-ba-chốp này, tớ mừng hết xảy, bỏ hết mọi công việc để theo dõi xem bên đó đã “có chuyện” gì chưa cho nhân dân bên này bắt chước. Tuyệt đối tớ không hề đề cao chú Ôn trên cương vị thủ tướng, uỷ viên bộ chính trị Đảng cộng sản Tầu mà chỉ mong có một chú Ôn-Ba-Chốp bên đó sẽ vực dậy những X-ba-chốp, những B. Eltsine "bên đây" thì phúc đức biết mấy cho cái dân Việt Nam này.

Đừng ai chửi tớ là "phản quốc đi theo Trung Cộng" nhé!

(*) Cũng xin nói: Sở dĩ tớ gọi Ôn Gia Bảo là "chú" vì chú ấy sinh sau tớ 15 năm (1942) mà thôi chứ không hề có họ hàng chú bác gì với chú ấy cả. Vả lại theo thói quen của bố tớ bất cứ người Hoa kiều nào, cụ đều gọi là "chú khách" cả.
(**) Tất cả những lời trích dẫn tớ đều (ghi theo trí nhớ) lấy ở các web trong hoặc ngoài nước và để ở các link sau đây, bạn nào chưa đọc thì bấm vào đọc chơi.
- CNN – Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo trả lời phỏng vấn của Fareed Zakaria
- Thư ngỏ đòi tự do ngôn luận của các vị trưởng lão Cộng sản Trung Hoa

1 nhận xét:

  1. KÍNH CHÀO NS TÔ HẢI:CON LÀ HÙNG,MỤC SƯ ĐẠO TIN LÀNH,CỰU SỸ QUAN AN NINH VIỆT NAM.
    CON THẤY MỘT CHÂN LÝ:
    DON'T HEAR WHAT COMMUNISTS SAY!
    SEE CAREFULY WHAT COMMUNISTS DO!

    Trả lờiXóa

- "Tô Hải Library" không chịu trách nhiệm về comment của bạn đọc.
- Hoan nghênh bạn đọc góp ý sát chủ đề mỗi Entry. Các comment "lạc đề" dù vô tình hay cố ý đều bị từ chối mà không cần báo trước.