Blog này là của một nhân chứng lịch sử đã 62 năm sống trong lừa dối và đi lừa dối mọi người. Blog này chỉ có nói lên sự thật, sự thật và sự thật. Blog tôi dành cho những người trẻ, hãy đọc và suy nghĩ về những gì mình đang chứng kiến trong cuộc sống....! không dành cho những kẻ HÈN, nghĩ một đằng làm một nẻo. Cấm những kẻ cơ hội, những tên phản động với Tổ Quốc tôi vào đây nói bậy!

Thứ Năm, ngày 16 tháng 6 năm 2011

Phấn đấu ký số 53

...Trong không khí ồn ào, trong tiếng hoan hô, vỗ tay vang dội, nhìn lên chủ tịch đoàn đang hội ý bất lực, ông Tiên bỗng….biến mất trong một làn khói như trong phim đánh võ Tầu.

Tớ đang phân vân không hiểu tại sao cái ông Tiên già này lại biết gọi trúng tên tớ, lại còn gọi tớ là đồng hương đồng khói nữa thì sau lưng tớ có tiếng gọi Tô Hải! Ngước mắt nhìn lên thì lão Tiên già đang vừa gỡ tóc, gỡ râu và trước mặt tớ một người chết quen thuộc: Trần Độ!...


Phấn đấu ký số 53

Các bạn cứ vào thẳng nhà tớ, hoặc: http://tohai01.multiply.com/journal, chớ vào trang giới thiệu Web, Blog của basam1.wordpress.com vì từ 3 hôm nay bấm vào chỉ gặp ...Tần Thủy Hoàng! Tớ đã báo cho anhbasam nhưng cho tới nay vẫn... cu như nguyễn !?
* * *
* *

“GIẤC MƠ HỒNG” MONG SAO THÀNH HIỆN THỰC

Mấy tháng nay, cái khoái thứ 2 của tớ ngày càng mất dần theo 3 cái khoái đã đi… “tiêu” từ cả mấy năm trước. Tối nào cũng trằn trọc… Càng có nhiều tin tức, càng thêm thắc mắc, băn khoăn, trằn trọc…Chợp mắt đi được một lúc thì lại gặp đủ thứ mộng mị, những chuyện ở đẩu ở đâu mà ở cái tuổi tớ, mấy anh già U90 hầu hết đều …kệ mẹ sự đời! Mà toàn là những giấc mơ kết thúc nửa vời, chưa đi đến đâu…Còn lại thì toàn là…ác mộng! Kiểu kết thúc tớ bị…treo cổ (!) như tớ đã viết trong entry “Giấc mộng kinh hoàng” lần trước.

Vậy mà hôm vừa rồi cố tìm cái ngủ trong việc theo dõi một trận bóng giao hữu mà biết trước sẽ chán phè trên Sopcast giữa tuyển Pháp và Ba-Lan, sau một bàn thắng mà Ba-Lan tự đốt lưới nhà thì….đội của ông Laurent Blanc, đa số là cầu thủ da mầu nhập cư (chắc ông Blanc muốn chứng tỏ những điều ông phát ngôn có tính chất phân biệt chủng tộc chỉ là lỡ lời) chẳng làm nên trò trống gì …tớ đã thiếp đi trong giấc ngủ…
Và tớ đã “sống”được trong một giấc mơ mầu hồng sướng ơi là sướng!

Tớ đã mơ thấy mình được mời đọc các “đơn đặt hàng” tại cuộc họp đầu tiên của Quốc Hội Khóa XIII !!!
….Một chiếc com-măng… ca (có lẽ vì cả đời tớ chưa từng biết đến các thứ limousine đời mới thế nào nên không mơ tới được) đỗ xịch trước tòa nhà quốc hội (cũ)…Người lái xe mở cửa mời tớ xuống. Ngước nhìn lên thì…quái lạ sao cái thằng Bảo Tân, đồng khóa Lục Quân Trần Quốc Tuấn với tớ và trung tướng Nguyễn Quốc Thước, chết từ năm nảo năm nào bỗng dưng “hiện hình” về làm tài xế cho tớ (!?). Vẫn cái giọng Huể kiểu “mệ”, con cháu nhà Nguyễn, nói cứ như ra lệnh: “Phải thêm bằng được cái chuyện Tầu bắt Ta bỏ cái tên của trường võ bị. Phải lấy lại tên Trần Quốc Tuấn cho Trường của chúng ta hôm nay hè!”…
Hai người đầu tiên ra đón tớ lại chính là hai ông Nguyễn Khoa Điềm và Đào Duy Quát, hai vị “to” nhất một thời trong Ban Tuyên Giáo T.Ư….đã từng “xin” bản tham luận “bom tạ” của tớ “Tất cả chỉ vì vô văn hóa âm nhạc” để về “nghiên cứu” sau khi đã nghe tớ đọc tại Đại Hội Nhạc sỹ lần thứ…mấy tớ cũng chả nhớ nữa!
Lại vẫn câu nói như xưa “Lâu nay, bận bịu quá, không có thời giờ nghiên cứu những vấn đề chính đáng Bác đặt ra “Tớ ớn mấy ông này quá nên chẳng thèm trả lời, cứ xăm xăm bước lên 9 bậc thềm vào thẳng hội trường, chẳng cần gậy chống, chẳng thấy cột sống kêu đau…Tớ đã trở lại cái thằng Tô Hải những năm 80-90 dám nói, dám làm những gì mà nhiều người cho là thằng này “liều mạng” thật!!!….

……Cuộc họp sắp bắt đầu ….Nhìn lên chủ tịch đoàn…Vẫn mấy ông bà mà cả nước, cả thế giới nhẵn mặt, thuộc tên,.. gấp ngàn vạn lần các siêu sao thế giới và trong nước nhờ tần số xuất hiện trên màn ảnh nhỏ …

….Có điều lạ là: ngoài những gương mặt lạ lẫm chưa từng gặp, tớ lại thấy có cả những người …không có trong danh sách trúng cử quốc hội lần này? Có cả ông bạn Quốc Thước với quân phục chỉnh tề, có lon cờ đỏ đóng khung với hai sao vàng. Xung quanh Thước là….quái lạ! Ở đâu ra toàn các “bạn tử sỹ” đã hy sinh từ những ngày kháng chiến đầu tiên ở Hải Phòng rồi toàn quốc năm 1946 đến những người đi chiến đấu suốt từ Cánh đồng Chum tới Prây-Veng, từ biên giới 6 tỉnh năm 78 tới Trường Sa năm 88….!

Những gương mặt mà tớ còn in sâu trong ký ức. Họ vẫn trẻ trung, hùng dũng như ngày nào. Tớ chỉ kịp điểm danh những… Nguyễn Sơn Lâm, Phó bá Hùng, Phó Kỳ Năng, Hoàng Dũng, Đăng Ích, Khổng Tước, Đặng bá Niên, Nguyễn Xiêm, Trịnh Minh Quát,…thì chuông reng liên hồi.

…..Trên chủ tịch Đoàn, vẫn cái giọng nhẹ nhàng, nụ cười nửa miệng của ông Trọng “Xin phép đại biểu cho cuộc họp bắt đầu!” Và ông Trọng giới thiệu chị Phóng ra đọc danh sách những người đủ tư cách đại biểu Quốc Hội khóa XIII lần này…
...Chị Phóng vừa ì ạch bước đến bàn đặt micro thì….bỗng ồn ào nổi lên tứ phía: …Một giọng nói rất mới lạ từ dưới hội trường vọng lên:

-Tôi đề nghị trước khi làm việc phải cho bổ xung về những cái tên không đủ tư cách mà chúng tôi, đã vừa dựa vào dân, vừa dựa vào các cơ quan chức năng mới phát hiện là gian lận bằng cấp và giầu có một cách bất bình thường...

Rồi ông này rút ra một tập giấy… cứ như thế mà đọc một lô một lốc những cái tên tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân dỏm, thạc sỹ mua bằng, tiến sỹ không một chữ ngoại ngữ, thậm chí cử nhân nhưng chưa học hết lớp 10!...

… Đang “thẳng thắn”, ”mạnh dạn”, ”thật sự” phát huy dân chủ thì Reng! Reng! Chủ tịch đoàn cắt lời rồi loa….câm tịt!...Ông “Trọng-không-có-gì-mới” vẫn dịu dàng như xưa: ”Xin đại biểu hãy gửi văn bản cho Ban kiểm tra thường trực Quốc Hội khóa tới“, …để dành thời gian cho nhiều việc quan trọng sắp phải bàn..”

……Ồn ào, mất trật tự, ….chuông reo,...,tiếng nói đan xen, tức bực…giận dữ, hòa hoãn, phản đối, đủ loại ……bỗng dưng im bặt:

Nhìn lên diễn đàn, tranh lấy micro của chị Phóng, một ông già, chống gậy, râu tóc bạc phơ như một ông Tiên bỗng xuất hiện, giọng nói đanh thép, sang sảng như Kim siêu Quần trong vai Bao Công, tuyên bố :

“Tôi lên đây, thay mặt tất cả những đại biểu quốc Hội từ khóa I đến giờ, kẻ chết, người còn… xin phép được Quốc Hội coi như một đại biểu của một tập thể đại biểu đã qua đời đến chào mừng như các đoàn thể Thanh Niên, Thiếu Nhi Thủ đô đến dâng hoa lên Quốc Hội, và để xin bầy tỏ một vài ý kiến ngắn gọn, mà theo chúng tôi: KHÔNG CÓ NÓ LÀ BƯỚC ĐI CƠ BẢN THÌ MỌI CHUYỆN TRANH CÃI GÌ RỒI CŨNG… “CU NHƯ NGUYỄN”
…Có tiếng nói ông Trọng vừa cất giọng: Đề nghị…” thì lập tức ào ào từ phía Hội trường những tiếng hô “Để cụ già nói! “Hãy lắng nghe cụ già!”, ”Phản đối bịt miệng dân!”
…Ung dung, tự tại ông già tiếp tục, giọng sang sảng cả hội trường :

Trong tình hình đất nước chúng ta đang gặp vô vàn khó khăn về kinh tế, chính trị, văn hóa xã hội, bọn bành trướng đế quốc Hán tộc đang ngày một công khai gặm nhấm, xâm thực để tiến tới nuốt chửng nhẹ nhàng non sông ta, chửi bới chúng ta là đồ vô ơn, thậm chí công khai hóa cả kế hoạch đánh chiếm nước ta làm mấy bước và cố tình gây sự để lên án chúng ta đã xâm phạm “biển lưỡi bò” của chúng và nhử chúng ta vào một cuộc chiến mà chúng chắc mẩm sẽ thắng chúng ta trong chớp nhoáng…. Vậy mà, cho tới giờ có rất nhiều vị lãnh đạo cao nhất, những vị tướng đã bị Đặng Tiểu Bình dạy cho mấy bài học, vẫn im hơi lặng tiếng. Nếu có ai đó nói gì thì vẫn “kiên trì đường lối thương thuyết”, “đối thoại hai bên”, thậm chí có người cộng sản còn luyến tiếc phàn nàn “Cùng là đồng chí với nhau sao không thể nhìn nhượng nhau để kẻ thù chung có lợi!?"

Hơn lúc nào hết, lúc này phải là lúc cơ quan quyền lực cao nhất nước Việt Nam ra một bản tuyên bố chính thức với toàn thế giới, MỘT BẢN TUYÊN BỐ ĐÓNG DẤU QUỐC HỘI KHÓA XIII:

1- Kể từ hôm nay, nước Việt Nam sẽ hủy bỏ 4 phương châm và 16 chữ vàng đối với bọn bành trướng Bắc Kinh và thống nhất trở lại với nghị quyết “Bọn bành trướng Bắc Kinh là kẻ thù nguy hiểm nhất”.

2- Để khỏi lẫn lộn bạn thù trong khái niệm cũng như trong hành động thực tế, kể từ nay, Quốc Hội kiến nghị đổi tên Đảng cho khỏi giống cái Đảng cộng sản giả vờ của bọn bành trướng mà sự thật thì Đảng ta đã thay đổi từ hình thức đến nội dung từ lâu rồi. Vậy được sự ủng hộ của toàn dân, toàn Đảng, đây là cơ hội ngàn năm có một để Ta tuyên bố công khai, khỏi phải đứng chung hàng ngũ với 3 cái Đảng cộng sản đầy tai tiếng còn sót lai ở thế kỷ XXI này.

3- Ừ hừm!…Cũng nhân cái đà này Quốc Hội cũng kiến nghị đổi luôn tên nước, cắt luôn cái đầu “cộng hòa xã hội chủ nghĩa” rất …Tầu đi, không “xã hội chủ nghĩa kiểu Trung Quốc” hoặc “xã hội chủ nghĩa kiểu Việt Nam” gì xất vì thực tế Việt Nam ta ngoài những tập đoàn kinh tế của Đảng-Nhà Nước đang đầy sâu rất cần bắt ra, có cái gì là xã hội chủ nghĩa nữa đâu mà cứ để cái định hướng đó trở thành nơi phát triển sâu bọ nhung nhúc đến nỗi bắt không xuể .

Mà có bắt thì cũng chỉ bắt nổi mấy con sâu nhỏ xíu như Huỳnh Ngọc Sỹ với cái án nhẹ hều chứ đã có con sâu nào dựa cột đâu!

Đặt tên nước, tên Đảng thế nào thì xin Quốc Hội thảo luận nhưng tôi xin lưu ý một điều: Đừng bắt chước Tầu: Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa mà đặt Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Việt nam. Tên như thế là ….”anh-co-rếch”! (ông già bỗng dưng bung ra một tính từ Pháp – incorrect) về nội dung cũng như về văn phạm. Không ai khẳng định một chủ nghĩa lên trên đầu tên nước kiểu Cộng Hòa Tư Bản chủ nghĩa Pháp hay Quân chủ lập hiến Anh…bao giờ!!!

Hừm…hừm! Tôi chỉ xin có ba câu đề nghị như thế. Nó ngắn gọn, đơn giản nhưng từ ba vấn đề này, nếu quí vị giải quyết đến nơi đến chốn, không còn úp úp mở mở không bị há miệng mắc quai như thời chúng tôi còn làm đại biểu quốc hội thì mọi sự thảo luận, mọi đòi hỏi dân chủ, mọi tu chính hiến pháp, mọi đường lối đối nội, đối ngoại sẽ lần lượt được giải quyết. Bằng không thì có trăm ý kiến phản biện, có ngàn đơn đặt hàng tâm huyết của ông bạn chiến đầu đồng hương của tôi cũng chỉ là….vô ích vì tất cả đã được quyết định từ đâu đó là: “nguyễn y vân” hoặc “cu như nguyễn”!
Xin hết !

Trong không khí ồn ào, trong tiếng hoan hô, vỗ tay vang dội, nhìn lên chủ tịch đoàn đang hội ý bất lực, ông Tiên bỗng….biến mất trong một làn khói như trong phim đánh võ Tầu.

Tớ đang phân vân không hiểu tại sao cái ông Tiên già này lại biết gọi trúng tên tớ, lại còn gọi tớ là đồng hương đồng khói nữa thì sau lưng tớ có tiếng gọi Tô Hải! Ngước mắt nhìn lên thì lão Tiên già đang vừa gỡ tóc, gỡ râu và trước mặt tớ một người chết quen thuộc: Trần Độ!

Thì ra Trần Độ người cùng làng, cùng huyện, cùng tỉnh “Thái đói” của tớ đây rồi. Anh trở về không còn là một vị tướng, là vị phó chủ tịch Quốc Hội năm xưa mà là một vị tiên của sự thật nói ra những điều quá sớm nên mất sạch tất cả thành tích và quyền lợi năm xưa. Anh chỉ nói có một câu: Tô Hải hãy tiếp tục những gì mà tớ với Huy Du đã đàm đạo hôm ngủ ở nhà cậu và tớ đã viết trong Nhật Ký Rồng Rắn…. Không lo bị như tớ ngày xưa đâu. Thời cơ đã đến để nói lên tiếng nói của người dân đã quá chán ngán với cái lũ sâu mọt hại dân này rồi! Thôi! Tớ phải về kẻo anh em lo…
Trần Độ đưa bàn tay còn lấm đầy bụi đất ra bắt tay tớ. Tớ vừa chìa tay ra định mở miệng giữ anh lại tâm sự một đôi điều "Đừng đi vội ….!” ...Thì ….

Có tiếng hốt hoảng của bà xã: “Đi đâu? Ai đi?...Lại nằm mơ nữa rồi! Ác Mộng gì mà tay anh đập vào lưng em muốn gãy cả xương sống như anh đây này!

Thế là vụt tan giấc mơ …hồng hiếm có!

Lạy giời! Chỉ 1/10 giấc mơ này thành hiện thực cũng đủ làm tớ sống đến tuổi 90, 100 và tiếp tục “đặt hàng” cho một Quốc Hội thật sự dân chủ, thật sự là QUYỀN LỰC CAO NHẤT NƯỚC .

Liệu là giấc“mơ hồng” hay…” giấc mơ huyền” đây các bạn?

11 nhận xét:

  1. Thời kỳ đồ đểu này thì chỉ có ”giấc mơ huyền” thôi ạh, thưa "Đăk rông mùa xuân về" !

    P/s: Xin hỏi địa chỉ nhà Nhạc sỹ ở lầu mấy ?

    Trả lờiXóa
  2. Bác Hải ơi, chỉ có nghị sỹ Anh ,Mỹ mới có kiến nghị về Biển Đông thôi, chứ mấy nghị sỹ Việt: kẻ biết không dám nói, còn hầu hết có biết gì đâu mà kiến mới chả nghị.nhưng giấc mơ của Bác là của toàn Dân Việt đấy ạ(trừ vài triệu Đảng viên CS thôi).
    Chúc Bác khỏe

    Trả lờiXóa
  3. Nếu đảng CS quyết tâm diệt "sâu" thì chắc sẽ làm được nhưng ngặt vì "rút dây động rừng", "mở miệng mắc quai" nên cử lấn cấn "Nói một đằng, làm một nẻo". Nhớ lại thời 1986 xuất hiện tác giả NVL "nói và làm", đến nay mơ cũng không thấy. Buồn thay!

    Trả lờiXóa
  4. Các bác thật la nhớ ngẩn phải không bác Hải? "NVL" phải hiểu là: "Nói và Lờ".

    Trả lờiXóa
  5. Thật đang buồn khi phải để cho nghị sỹ Mĩ lên tiếng về biển đông của VN, Sao kì vậy hả bác Hải ,mấy ông nghị của mình chỉ biết ...không hả ?

    Trả lờiXóa
  6. Dân Việt Nam nhất là đảng viện cộng sản chưa biết nhục ( qua kiểu huyênh hoang của đàn em chú "CAI ĐẺ", đồ tử, đồ tôn "CHÚ CÁO" như Đặng văn Việt...) thì nói làm gì chuyện chống ngoạixâm Trung cộng. Chả lẽ đồ tử, đồ tôn "CHÚ CÁO" khoe khoang là đuổi Pháp, đuổi Mỹ rồi bây giờ luồn trôn Tầu cộng, đưa Tầu cộng lên bàn thờ giải thích làm sao với "NGUỴ" từng đập nhau với Tầu cộng ở Hoàng Sa để bảo vệ tổ quốc!!!

    Trả lờiXóa
  7. Bác Hải ơi, đại biểu Quốc hội nước Việt Nam hầu hết là đảng viên đảng cộng sản,đảng chưa cho phép thì người ta có dám nói đâu hở bác. Bởi phần lớn trong đó là những bộ trưởng, trưởng các ban ngành ở trung ương, bí thi, chủ tịch tỉnh ở địa phương... Người nào mà lên tiếng thì BCT chỉ đạo cho thanh tra, kiểm toán công việc đang làm thế nào cũng lôi họ vào tù được đó... Vậy là họ ngậm miệng chứ mở ra sọ vàng rôi bác Hải ạ. Xấu hổ thay cho cử tri người Việt đã bầu ra những đại biểu thuộc loài ...hến.

    Trả lờiXóa
  8. Bác Tô Hải mong gì ở cái "cuốc hội" này hở bác? 99,...% là đảng viên thì chỉ cần..."quán triệt" là mọi việc đâu vào đấy

    Trả lờiXóa
  9. bai hat ;bon banh truong khat mau cut ra khoi vietnam ngay'bay gio la nhac phan dong do

    Trả lờiXóa
  10. Lần đầu ghé thăm nhà bác thấy bác còn minh mẫn quá!Cảm phục bác nhiều !Những phản hồi xuất sắc có đầy,rất tâm huyết và thiện chí.Lẽ nào lãnh đạo ''Làng mình'' toàn''hương câm.đồ điếc''...

    Trả lờiXóa
  11. Trông chi cái Hội nghị Diên hồng "đỏ" này hở bác Tô Hải. Họ có biết"Trước nhục nước nên hoà hay nên chiến?- Quyết chiến ! Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh ? Hy sinh!" đâu ! Họ chỉ "gật" cho dẻo là được rồi. Ngán ngẫm cho "cuốc hội, cuốc hè"

    Trả lờiXóa

- "Tô Hải Library" không chịu trách nhiện về comment của bạn đọc.
- Hoan nghênh bạn đọc góp ý sát chủ đề mỗi Entry. Các comment "lạc đề" dù vô tình hay cố ý đều bị từ chối mà không cần báo trước.